Cho đến nay, câu chuyện của chúng ta tập trung vào các lý thuyết về xác suất và những cách đo lường nó một cách tài tình: Tam giác Pascal, hành trình tìm kiếm sự chắc chắn về mặt đạo đức của Jacob Bernoulli trong chiếc lọ đựng bi trắng đen, bàn bi-a của Bayes, và đường cong hình chuông của Gauss. Tuy nhiên, chính Francis Galton là người đã kết nối khoảng cách giữa toán học thuần túy và thực tế sinh học. Galton đã vượt ra khỏi "Sơ đồ Chuẩn" tĩnh tại của Adolphe Quetelet về homme moyen (người đàn ông trung bình) để chứng minh Tính nhất quán của các Phân phối Chuẩn qua các thế hệ.
Cuộc Cách mạng Thực nghiệm
Bước đột phá của Galton được thúc đẩy bởi một bộ dữ liệu khổng lồ bao gồm 928 người con trưởng thành sinh ra từ 205 cặp cha mẹ. Bằng cách quan sát Tính di truyền và chiều cao, ông phát hiện ra rằng các đặc điểm của con người tuân theo một cấu trúc toán học cụ thể. Đây không chỉ đơn thuần là sự quan sát; đó là bình minh của khái niệm tương quan. Là một người chưa từng vấp ngã, ông kết thúc cuộc đời dài của mình trong cảnh góa vợ, đi du lịch và viết lách cùng một người họ hàng nữ trẻ tuổi hơn, để lại một di sản đã thay đổi căn bản cách chúng ta nhìn nhận về quần thể.
Góc nhìn của Pearson
Karl Pearson, người viết tiểu sử của Galton và là một nhà toán học xuất sắc, đã nhận xét rằng Galton đã tạo ra một "cuộc cách mạng trong các tư tưởng khoa học của chúng ta." Sự chuyển dịch này đã dời trọng tâm từ những "sự kiện ngẫu nhiên" riêng lẻ (cú nảy ngẫu nhiên của một viên bi đơn lẻ trên bảng Quincunx) sang nghiên cứu ổn định về quần thể. Nó cho thấy rằng trong khi các sự kiện riêng lẻ dường như là một "bước đi ngẫu nhiên" hỗn loạn, thì các kết quả tổng hợp lại được chi phối bởi một cấu trúc hình chuông có thể dự đoán trước.